TIẾNG THƠ: em

Những bài thơ đi cùng năm tháng...!!!

Hiển thị các bài đăng có nhãn em. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn em. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 22 tháng 12, 2015

NẾU BUỒN QUÁ, EM CÓ ĐƯỢC KHÓC KHÔNG ?

19:15 0
NẾU BUỒN QUÁ, EM CÓ ĐƯỢC KHÓC KHÔNG ?


Buồn quá rồi em có được khóc không ?
Bao cay đắng cứ chất chồng, mệt mỏi
Tất cả con người làm em bối rối
Bởi những lời khuyên xát muối tim đau .
Buồn quá rồi em nên đến nơi đâu ?
Nơi không có bắt đầu, hay kết thúc
Nơi trái tim ngoan chưa từng thổn thức
Mắt chẳng khóc ròng oan ức, đa đoan ...
Buồn quá rồi, em nên trốn đông sang ?
Mỗi đêm lặng lẽ buông màn, trốn, khóc ..
Mặc kệ gió hững hờ xoa mái tóc
Kệ cả sương gầy lăn lóc bên hiên .




Buồn quá rồi em có được luyên thuyên
Kể với anh hết muộn phiền, hận, tủi ?
Có nên thầm thì với bao tiếc nuối
Nhớ mong ... ?
Buồn quá rồi, em nên gặp anh không ?
Để em biết tận cùng là nước mắt
Để thấy anh cười, để em se sắt
Trái tim vùi trong nút thắt, đau, run ...
Buồn quá rồi em có nên xới vun
Những rộn rã vốn đã cùn, đã mỏi
Buồn quá rồi em có nên dạo lối
Nửa chừng say ... ??????

Khắc Ghi

Thứ Bảy, 7 tháng 11, 2015

ĐÀN BÀ ĐẾN SAU

19:30 0
ĐÀN BÀ ĐẾN SAU


Em này, chị chẳng trách em đâu
Đàn bà đến sau, ai cũng nhiều thua thiệt

Chị chẳng ghen đến tan tành

nhưng chỉ tiếc
Giá như mà, em biết giá trị em.
Chị cũng là đàn bà
cũng lắm lúc mắt lấm lem
Nhưng riêng chị, chẳng bao giờ thèm làm người thứ hai của ai cả
Cuộc đời này có vay, có trả
Em ngã giá chính mình, làm sao để bình yên.
Hai chữ nhân tình có thể em nghĩ thiêng liêng
Nhưng với riêng người đàn ông của mình
chị biết chẳng là gì cả
Nếu không...
anh ấy đã chẳng hề vội vã
Buông tay em, rồi tất tả quay về.





Đàn ông mà em, ai chẳng lắm đam mê
Nhưng họ chẳng hề muốn đổ đi bát cơm của mình
dù là một miếng
Chị biết em chịu nhiều điều tiếng
Và cũng đau điếng lòng trong những phút không anh.
Chị bảo này, tuổi em hãy còn xanh
Những ngọt lành còn đợi em phía trước
Cớ gì phải đắng cay, làm người đàn bà đi ngược
Để chẳng được gì, ngoài nước mắt buồn thương.
Tỉnh lại đi em,
đừng để chị phải nhường...
Lê Hồng Mận

Thứ Sáu, 10 tháng 4, 2015

NOTE: THÁNG 4! LOA KÈN VÀ EM!

08:11 0
NOTE: THÁNG 4! LOA KÈN VÀ EM!
Tháng 4 bắt  đầu bằng những cơn mưa rào bất chợt đánh dấu sự chuyển giao nhẹ nhàng cho một mùa mới. Buổi sáng bắt gặp giọng hát thật nhẹ nhàng vang lên bên chiếc radio  : “ Tháng Tư về, gió hát mùa hè, có những chân trời xanh thế… Mây xa vời, nắng xa vời, con sông xa lững lờ trôi… Nắng nhẹ nhàng, mây cũng nhẹ nhàng, hát giấc mơ nào xa lắm… Em mong chờ, mãi mong chờ, bao nhiêu vẫn cứ đợi anh…”    Bất giác  chợt nghĩ... vậy là Tháng 4 về .



Tháng 4, ve sắp gọi hè, lại nhớ những con đường đã từng đi, nhớ những ngày tháng học sinh, nhớ những chiều đạp xe trên phố hối hả chạy sô đi học thêm cho những ngày cuối cấp, nhớ những dòng người tấp nập trên phố ... một không khí thật ồn ào của phố thị.

Chợt thấy lòng trống rỗng. Trống rỗng đến lạ lùng. Tự nhiên thèm, thèm một bờ vai để dựa vào, thèm một bàn tay để áp lên má, thèm một buổi chiều không vội vã, không tất bật. Cứ đi, cứ thong dong trên những con đường mà chẳng biết về đâu.
...
Thời gian! vậy là 1 tháng nữa lại qua đi...Tháng 4,đến rồi đi bất chợt như những cơn mưa cuối xuân đầu hạ,chỉ kịp ghé qua rồi đi mất và loa kèn cũng vậy!Một mùa loa kèn nữa lại sắp trôi qua cùng tháng 4 vội vàng,chỉ kịp cho người ta thấy cái màu trắng tinh khôi ấy có một lần mà có lẽ phải mùa sau mới gặp lại cái màu trắng giản dị ấy!cái màu như muốn xua tan đi những bận rộn lo âu của cuộc sống,để lòng người bỗng nhiên dịu lai!để lắng lòng mình trong cảm xúc bâng khuâng...Hương hoa chỉ ngan ngát nhè nhẹ,cánh dài mà mỏng manh nhưng cũng đủ cho người ta  lưu luyến mãi rồi.Hoa loa kèn đến rồi đi nhanh chóng cũng như mùa về, tháng 4 vậy. Chợt đến... Ra đường độ này nếu như để ý ai đó sẽ bắt gặp mà thôi! Chẳng hiểu từ bao giờ tôi lại yêu loa kèn đến vậy,loài hoa tượng trưng cho sự giản dị,trong sáng,thủy chung và lòng cao thượng_chỉ biết rằng mỗi khi mùa về trong lòng lại ngập lên cảm xúc buâng khuâng đến lạ lùng. 

Truyền thuyết kể rằng ngày xưa Lyly và Giắc yêu nhau nồng thắm. Khi chàng ra trận, chàng đã lấy trái tim nồng ấm từ lồng ngực trao cho người yêu và dặn: “Hãy giữ lấy nó, ta đi đánh trận không cần trái tim đâu”. Nhưng sau 10 năm dài đằng đẵng, Giắc đã quen sống không có trái tim để mình Lyly đợi chờ. Giắc trở nên vô ơn và bội bạc, hắn nói mình đã chết và sai đàn em chỉ cho Lyly nấm mộ giả của hắn. Dọc đường, bọn tay chân bàn nhau bí mật giữ chiếc hộp bạc quý giá lại nhưng chúng vẫn tìm một nấm mồ và chỉ cho Lily. Lily tin đó là nơi Giắc yên nghỉ. Không còn trái tim để trao lại cho người yêu, cũng không nỡ bỏ đi khi người yêu nằm đó thiếu trái tim nên Lily quyết định lấy trái tim của chính mình vùi xuống nấm mồ.Từ nơi ấy, một cây huệ Tây đã mọc lên. Hoa của nó trắng muốt- một màu trắng tinh khiết và toả sáng. Huơng hoa thơm ngát, lan xa. Người ta gọi nó là hoa Lily, hay đơn giản hơn là hoa Ly- loài hoa tượng trưng cho tình yêu, lòng chung thuỷ và sự bao dung, cao thượng.


...Cánh hoa mỏng manh như tình yêu con gái.
...Nhị vàng nhuận sắc là sự thủy chung, sắt son.
...Hương thơm dịu nhẹ như gia vị của tình yêu.
Và...  Tháng Tư với hoa loa kèn như định mệnh.

Thời gian!hai chữ ấy quý giá thật.trân trọng và giữ gìn là tất cả những điều tôi muốn làm,chỉ với ước mong thời gian sẽ trôi chậm lại để giữ mãi trong mình khoảnh khắc ấy!THÁNG 4!LOA KÈN VÀ EM!ai cũng có trong mình một góc khuất tâm hồn và thời gian...

Tùng Linh

Thứ Ba, 7 tháng 4, 2015

CHÚNG TA LÀ HAI ĐƯỜNG THẲNG CẮT NHAU

01:16 0
CHÚNG TA LÀ HAI ĐƯỜNG THẲNG CẮT NHAU
Câu thơ nào ai đó viết cho em
Bỗng vô tình hôm nay thành sự thật
Em lạc loài giữa phố phường tất bật
Và lạc loài giữa sâu thẳm tim anh.

nắm tay

Anh dạn dày, em lại quá mong manh
Anh bền vững, còn em luôn dễ vỡ
Chuyện chúng ta như bài thơ viết dở
Có khởi đầu nhưng chẳng thể về đâu

Em mãi lạc loài giữa thăm thẳm rừng sâu
Mãi là em như đời em đã định
Ta gặp nhau như hai đường tuyến tính
Đã cắt một lần để mãi mãi chia xa...

Juno 

Thứ Ba, 31 tháng 3, 2015

EM BÌNH YÊN MÀ, ANH CỨ HẠNH PHÚC ĐI!

08:41 0
EM BÌNH YÊN MÀ, ANH CỨ HẠNH PHÚC ĐI!
Em bình yên mà...anh cứ hạnh phúc đi,
Em sẽ thôi níu kéo những gì còn sót lại,
Em cũng sẽ thôi mong nhớ, hoang hoải,
Thôi làm phiền anh, thôi khắc khoải đợi chờ.

Em ru ngủ mình tìm anh trong giấc mơ,
Tự nhắc tim khờ đừng vô tình chệch nhịp,
Bàn tay buông rồi chẳng thể níu lại kịp,
Buông tiếng thở dài, quên điệp khúc yêu thương.

em bình yên

Em bình yên mà...anh cứ hạnh phúc đi,
Em sẽ thôi níu kéo những gì còn sót lại,
Em cũng sẽ thôi mong nhớ, hoang hoải,
Thôi làm phiền anh, thôi khắc khoải đợi chờ.

Em ru ngủ mình tìm anh trong giấc mơ,
Tự nhắc tim khờ đừng vô tình chệch nhịp,
Bàn tay buông rồi chẳng thể níu lại kịp,
Buông tiếng thở dài, quên điệp khúc yêu thương.

Hường Đào
CÓ THỂ BẠN QUAN TÂM