Con bấm ngón tay đếm từng ngày lang bạt
Đi xa xôi trên quê hương người khác
Chiều khát tiếng bìm bịp kêu để an lòng
Con sống trên xứ người mà nỗi nhớ cứ mênh mông
Đã già nua đâu mà tâm hồn cằn cỗi?
Khắc khoải quê hương nghe buồn dâng như người mang tội
Kẻ lớn người rồi ruồng rẫy mảnh đất được sinh ra.
Đi cho thoả chí cuộc đời, cho giống với người ta
Để chiều hôm nao lòng chợt khóc
Để mái tóc thiệt dài nặng lòng không muốn cắt
Sợ cắt đi rồi Mẹ buồn, con gái Mẹ kém thướt tha .

Khôn lớn rồi lại bỏ xứ đi xa
Chen cho kịp chân giữa thị thành phố xá
Đắt đỏ niềm vui con người ta mặc cả
Vinh nhục đời người tranh đoạt, đao gươm
Ôi ý nghĩa hơn thua cũng quá tầm thường
Đi mỏi gối chùng chân mới nghe hồn bịn rịn
Nghe trái tim mình khóc không thành tiếng
Nghe nỗi nhớ thương da diết quê nhà.
(Mưa)
CÓ THỂ BẠN QUAN TÂM
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét