Những quan tâm bỗng chốc trở dư thừa
Anh mệt nhoài có ăn uống hay chưa
Ai quan tâm ai đợi chờ bên cạnh?

Em sợ lắm sợ bàn tay anh lạnh
Sợ tin yêu không đủ để rạch ròi
Sợ mỗi ngày lại vẫn cứ thế trôi
Những lặng im lâu dần thành đổ vỡ
Em sợ lắm, sợ những ngày nhung nhớ
Mùa thoảng qua ngăn dấu vết anh tìm
Kỷ niệm hôm nào rồi cứ mãi nằm im
Phố không anh, không những lần hò hẹn.
Nguyễn Thanh Hằng
CÓ THỂ BẠN QUAN TÂM
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét