Con chẳng lớn nữa
Ngoại đừng già thêm có được không?
Để những lúc thấy thất vọng vì cuộc sống
Lại được ngoại xoa đầu dịu nhẹ bảo ban
Ở một nơi vào những chiều mưa tan
Chái bếp nhỏ vương đầy mùi khói
Ngoại chắt chiu yêu thương vào bát cơm nóng hổi
Tô canh rau tập tàng
Cùng mẻ cá kho vội
Đơn sơ mà chứa đầy vị ngọt quê hương
Con đã đi qua hàng trăm nẻo đường
Đặt chân lên bao phố phường, đô thị
Ăn đủ những thứ sơn hào hải vị
Nhưng chưa khi nào con thấy vui, ngoại ơi...
Từ lâu rồi con đã đánh rơi nụ cười
Sau bao năm bôn ba nơi xứ lạ
Trái tim chừ chai sạn như sỏi đá
Lăn vô định giữa lạc loài mênh mông
Nếu có một điều ước, con cầu mong
Ngoại ơi, xin đừng bao giờ biến mất
Để mai này những lúc buồn đau chất ngất
Con lại chạy về ôm ngoại khóc như xưa
Con chẳng thèm lớn nữa
Ngoại đừng già đi được không?
Song Nhi
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét