Bình yên
Là khi chính mình thực sự thấy bình yên
Buổi sớm thức dậy tự nhiên bằng ánh mặt trời len qua khe cửa sổ
Tiếng bầy chim sâu gọi đàn nóng ran cả cổ
Và vạn vật bên mình vẫn cứ thế sinh sôi
Là khi chính mình chẳng sợ thứ cảm giác đơn côi
Thấy tự tại và an nhàn giữa cuộc đời hối hả
Chẳng phải bận tâm đi về đâu giữa trăm ngàn ngả
Vì rẽ ngả nào cũng gặp được bình yên
Là khi chính mình thấy hạnh phúc mãn viên
Tự hài lòng với tất cả những gì mình đang có
Cây bình yên mình vun trồng ngoài kia ngay trước ngõ
Chỉ cần ngày ngày tưới chăm cây sẽ kết quả đong đầy
Thật ra bình yên do chính mình dựng gầy
Chẳng cần phải rong ruổi đâu xa để kiếm tìm lần lữa
Có một buổi sớm tinh sương bình yên về ngang cửa
Là khi mình nhấm nháp cốc cafe và gõ những dòng này
Bình yên!
Nguyễn Phương Trâm
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét