"Muốn sang thì bắt cầu kiều"
Câu thơ thầy dạy một chiều gió giông
Đưa người lữ khách sang sông
Con đò trên bến chờ trông quay về
Giấy rách phải giữ lấy lề
Lời thầy năm ấy chưa hề lãng quên
Dù cho sóng gió dập dềnh
Giữ cho tâm sáng như sen giữa bùn

Mười năm xa mái trường làng
Rời quê ra phố ngỡ ngàng lạ quen
Thị thành tấp nập, bon chen
Bao năm lỗi hẹn, đò xưa vẫn chờ
Thầy giờ mái tóc bạc phơ
Nụ cười vẫn sáng, tâm thơ vẫn hiền
Trò giờ bao nỗi ưu phiền
Nợ thầy lời hứa một chiều về thăm
-Lam Khuê-
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét