Bên ô cửa mùa Đông về chớm lạnh
Thu bâng khuâng chiếc lá cũng trở màu
Ngày tháng cũ
Nơi sân ga vắng lặng
Một chuyến tàu đời
Sum họp
Chia ly
Cuối cùng rồi một cuộc tình cũng rời bỏ ta đi
Lời yêu thương vùi chôn vùng ký ức
Cánh hoa bằng lăng loang kín chiều tím mực
Khẽ chiếc bóng hoàng hôn qua lớp sóng thì thầm
Và rồi...
Tất cả đã xa xăm
Ngày tháng cũ
Một tên người đã cũ
Em giữ lại được gì những vụn vỡ mong manh?
Quán vắng chiều nay, ly cà phê một mình nhấp vị đắng, không anh
Bài hát thân quen bỗng trầm nơi chiếc loa đã cũ
Em nhớ về anh như giấc mơ trong đêm và tim mình chưa ngủ
Nhớ đôi mắt thật hiền của ngày ấy tinh khôi
Nhấm nháp vị buồn chút đăng đắng chạm môi
Tận trái tim đau trở trăn mùa giông bão
Phố đi qua hàng cây vừa thay áo
Em cất giữ lời yêu thành kỷ niệm để dành tặng riêng mình
Có lẽ...
Sẽ như gió như mây
Như thấp thoáng lời tình!
Bích Thoa
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét