Đến cuối cùng rồi trăng cũng tháng giêng thôi
Và mùa xuân cũng qua thềm hôm ấy
Chiếc lá xanh non nẩy nụ chồi thức dậy
Có sợi nắng giao mùa
Lãng đãng phố
Đang rơi...
Em giấu tim em cạn hết nghĩa hết lời
Giấu sau đôi mắt người bằng đa đoan thực tại
Giấu thành phố đang xuân bằng đóa hoa mới hái
Dâng tháng giêng xanh như kính cẩn cuộc đời
Đến cuối cùng rồi…
Tôi vẫn mãi riêng tôi
Trau chuốt vầng trăng bởi vuông tròn năm tháng
Con người già đi núi non kia chạng vạng
Đâu thể nhún nhường bởi một lẽ của riêng ai
Đến cuối cùng rồi ta không thể hiểu về hai chữ đúng sai
Bởi định nghĩa tự tim mình định đoạt
Em yêu màu xanh nơi khoảng trời xanh ngát
Tôi yêu sắc hồng ửng trên má em thôi
Và rồi cuối cùng hai ngã rẽ xa xôi
Tháng giêng thơm mênh mang mùa hoa bưởi
Em trả hương về phố
Tôi trả hương về rừng
Trăng qua ô cửa mở
Bà kể cổ tích xưa thấp thoáng mái hiên buồn
Đến cuối cùng rồi yêu thương lắm để buông…
Nguyễn Thị Bích Thoa
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét