Thành phố em ở, mùa này chán lắm anh.
Mưa cứ sướt mướt ướt trời xanh…nên cung đường nào em qua cũng chòng chành nỗi nhớ
Thành phố em mùa này cứ như đứa con gái ế chồng khó ở
Vừa sáng nắng vàng, chiều đã nhem nhẻm tội gì đâu…
Thành phố em mùa này, người với người hình như cũng lạc mất nhau
Nên nắng cũng hanh hao, mưa thì cứ rì rào ồn ã
Thành phố tan tầm, người người lướt qua ..các ngã tư, ngã ba rồi…đi về trăm ngã
Như chạy trốn nỗi buồn ...còn sót lại của hôm qua..

Thành phố em mùa này dường như cũng khác thành phố của người ta
Không má phấn, môi son, không váy hồng, sặc sỡ
Thành phố em mùa này chỉ có những cây bàng lá đỏ
Những cành phượng vươn mình khoe mấy cánh nhỏ xinh xinh
Anh có về không, thăm thành phố của chúng mình?
Nơi mà ngày hay đêm nỗi nhớ cũng cồn cào bỏng rát
Nơi mà cô gái nhỏ, hiền ngoan vẫn cất cao giọng hát
“Anh đến với em vào một ngày…nắng nhạt”…nhớ không anh?
Lê Trà My
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét